MÙA ĐÔNG (viết ngắn)

Điều hành viên: Lý Thu Thảo

104 bài viết
84 - TÔI QUÊN HAY TÔI ĐÃ ĐÃNG TRÍ ?

*

     Cháu Ngoại tôi mới 16 tháng , thật nghịch ngợm , năng động.
      Cách đây nửa tháng,  nó vừa thấy chai dầu gió khuynh diệp của mẹ nó đem ra sức cho nó , nó liền chụp cái nút quăng các sạt vô kẹt. Tôi với mẹ nó tìm cả nửa ngày trời cũng không thấy cái nút đâu cả, Tôi đành tìm kiếm , lục lọi những cái nút chai khác để đậy cho vừa chai dầu còn đầy , kiếm mãi tôi đành lấy chai thuốc đỏ sức vết thương đậy đỡ, trông chai dầu thật tức cười .
     Vài ngày sau... Lúc mẹ nó lấy chai dầu ra thoa cho thằng bé, khi nó mới vừa tắm xong. Không ngờ nó quá lẹ làng , chụp chai dầu quăng  xuống sàn nhà cái rỗn , tôi nhanh tay chụp lên, dầu  còn được có nửa chai phía dưới, còn trên cổ chai thì bể hết cái đầu . Kỳ này tôi cũng  phải tìm  cái chai dầu gió cũ để sớt qua. Đó là chai dầu gió Nhị Thiên Đường  đã hết.
     Nhà có con nít , gặp nhiều chuyện  mắc cười là như vậy đó !
**

    Hôm qua, vô tình tôi lại  thấy con gái lấy chai dầu Khuynh Diệp thoa cho cháu ngoại.
     Tôi hỏi con gái  :
   -  Ủa, con tìm thấy cái nút dầu Khuynh Diệp rồi hả Ngân ?
 Út Ngân nhìn tôi một hồi  lâu, rồi cười buồn nói :
 -  Trời , Mẹ ơi , Mẹ của con già  thiệt rồi, mẹ đừng đi đâu một mình  nữa nhe ! Nếu không có ngày  mẹ không nhớ đường về là chết con luôn đó mẹ ạ ! Chai dầu này bị bể ,chính mẹ đã sớt ra chai khác, mà mẹ hỏi con như vậy . 
      Cả nhà nghe thế cười ngất , còn tôi, tôi đã bắt đầu hoang mang trong trí....không cười nữa , vì không  ngờ  mình đã quên một cách lạ lùng như vậy  ! hic hic ...
 Tôi không ngờ chuyện của tôi còn mắc cười hơn chuyện của thằng  cháu ngoại của mình nữa ....

Hải Âu, 22.10.2020
85  -  MỘT BUỔI SÁNG BUỒN

    Hôm nay , tôi cùng ông xã đi kiểm tra sức khỏe . Khi ông xã lo vô xét nghiệm máu, tôi đi lòng vòng ra ngoài sân bệnh viện ngắm cây cỏ lá hoa...
    Chợt  , tôi gặp một người y hệt Công, thằng rễ đã mất của mình . Tôi nhìn chăm chăm  hắn không chớp mắt ....Trời  ! Bộ ông Trời trêu ghẹo mình sao vậy ? Người đâu mà giống từng tướng đi, mái tóc, nước da ngăm ngăm...lại mặc bộ đồ thường ngày lúc còn sống nó thích mặc...Áo thun xanh  da trời, quần jean xám. Nếu hắn không mang khẩu trang thì có lẽ không thể nào giống được rồi.
    Tôi  cứ nhìn theo hắn mãi, hắn  đi chung với một đứa con gái, không hiểu sao tôi cũng bước  lẹ theo hắn xem hắn đi đâu ? Tôi ước sao hắn bỏ khẩu trang ra...Tôi cứ chăm chăm theo dõi hắn, từng dáng đi cao to , cử chỉ nhanh nhẹn, mái tóc bồng bềnh... nhìn hắn tôi như bị thôi miên luôn.
    Đi đến gần phía sau lưng hắn , tôi bỗng nghe tiếng nói của hắn quay qua nói chuyện với người con gái bằng một tràng tiếng Khơ mer. Tôi chẳng hiểu , nhưng nhờ thế tôi đã bật tỉnh và trở vào phòng xét nghiệm với ông xã....
    Bỗng tôi  thầm nhủ : Công ơi ! Phải chi con còn sống , thì bây giờ dù con có nói tiếng gì  đi nữa , mẹ cũng có thể nghe được cả ! 

Hải Âu, 23.10.2020
Một chiều mưa buồn thật buồn ....
 
NGỒI BUỒN NHỚ CÁC CON XA ....

      Hiện tại , Dịch bệnh ngày càng dai dẳng và ác liệt ...
       Tôi không ngờ các con mình  bây giờ ...Bốn thằng thì hết ba thằng ở xa . Tội nghiệp ông xã , ngày nào cũng  chăm mắt ngóng hết tin tức  trên tivi, xem đài này tới đài kia để theo dõi tình hình diễn biến  dịch bệnh co vít ,  không dám xem phim luôn, lo lắng cho các con , các cháu  vì dịch bệnh mà không dám về thăm nhà vì chúng nó  lo sợ nhiều thứ lắm, chúng nói  :
     -  Thôi , Ba mẹ có nhớ tụi con thì  tụi con sẽ gọi điện thoại về thường xuyên, mình gặp nhau trên Zalo   cũng thấy nhau rồi mà ! 

     Nhờ còn Út Giang  và Út Ngân cùng hai cháu ngoại , nên ngôi nhà đỡ phần hiu quạnh. 
     Mỗi khi ngồi buồn nhớ mấy đứa , là tôi mở Điện thoại ra ngắm từng đứa một .

     Anh Hai thì cương nghị , khôn khéo ...Anh Ba tính nóng nãy nhưng ham ngọt ....Anh Tư...Anh này làm tôi  đau đầu nhất , lí lắc  và nghịch ngợm , tôi  có  nhiều kỉ niệm lỡ khóc lỡ cười về anh tư này ...
    Nhớ lúc nhỏ khi còn 6, 7 tuổi . Có một ngày ông nội chúng bị bệnh bất tử phải vào bệnh viện cấp cứu.
    Nhà thì đang nuôi hai ông thợ  đóng hàng . Khi ông xã  nhắn tôi mang tiền ra gắp để lo cho  ba ở bệnh viện . Tôi lính quýnh không biết cơm nước ai nấu cho thợ ăn , thì hai ông thợ cũng vui vẻ nói :
    -   Chị cứ lo cho bác đi, bất quá buổi sáng chúng tôi tự nấu được. 
  Tôi đành nghe lời hai ông thợ ,  hai ổng kêu mua đại hột vịt muối , ăn kèm dưa hấu cũng qua bữa được rồi, đó là  cách làm bếp nhanh nhất, chỉ bỏ  mấy trứng vịt muối  vô nồi cơm điện và ghim điện vô là xong .
     Tới chiều về , tôi mua đủ thứ đồ ăn về nấu cho thợ ăn bù  buổi sáng , đang lúc cơm chiều , tôi bỗng hỏi hai ông thợ :
   -  Sao rồi ? Sáng nay ăn cơm ngon không ? Chắc hơi khô khan hả mấy chú ?
    Ông thợ già lớn tuổi cười ha hả nói :
   -  Trời  ! Chị hỏi em mới nói ...Có năm trứng vịt muối  mà ông lục lân Bình móc tròng đỏ  quất sạch , bỏ cho hai thằng tui ăn tròng trắng không ....muốn ná thở luôn ...( còn tiếp)


     

     

     
LÀM CHA MẸ 

    Một khi ta đã làm Cha Mẹ , một khi ta đã tự nguyện sinh các con mình ra .... Dù 2 đứa hay nhiều hơn nữa ...
    Dù ta giàu hay nghèo, dù những đứa con của mình có đứa tật nguyền , ngốc nghếch hay xinh đẹp thông minh, lớn lên có đứa  nghèo hèn, hay giàu có  chúng đều cũng là con của ta .
    Tuyệt đối chúng ta phải có bổn phận và trách nhiệm  lo lắng , đùm bọc  giúp đỡ yêu thương chúng một cách đồng đều , không thiên vị . Không ghét bỏ , hắt hủi đứa này , cưng chìu đứa kia. Nếu không được như thế, thì gia đình đó sẽ có những thảm cảnh xảy ra một cách khó lường và không ngờ tới sau này.

    Nếu ta làm Cha mẹ, ta không làm được  một điều bình thường như thế, thì ta là một đôi cha mẹ  tồi tệ và độc ác nhất thế gian đấy nha mọi người !

Hải Âu, 10.06.2021
104 bài viết
ONLINE_USERS_TOTAL_GUESTS (Thông tin cập nhật mỗi 5 phút)
Kỷ lục online cùng lúc là 122 người, vào ngày 06 Tháng 3 2017, 10:06

Đang xem chuyên mục này: 10 khách